Không nên coi nhau như kẻ thù

Mễ Ni cát bụi dặm đường lao đến quán cà phê ấy. Cô ngồi ở chỗ có ánh đèn sáng nhất, xung quanh tĩnh mịch. Ngoài cửa sổ mọi người đạp xe đi lại, nói chuyện, tìm chỗ đỗ xe… Cô thích nơi này, bình thường xsmn hom nay nhưng yên ấm, giống như nơi nghỉ ngơi của những người già đã về hưu, rất an nhàn. Con người với con người đáng lẽ không cần phải đề phòng nhau, không cần phải dối lừa nhau, cạnh tranh nhau, càng không cần coi nhau như kẻ thù. Qua mối tình này cô cảm nhận ra được nhiều điều có ích, nếu đã làm tổn thương ai đó cô tình nguyện sống dịu dàng hơn, tốt hơn với người ta.

Không nên coi nhau như kẻ thù
Hiểu Nhiễm mặt mày buồn thiu đi vào. Mái tóc ngắn của Hiểu Nhiễm đã dài hơn một chút, rối bung lên và lốm đốm gầu. Chiếc váy cốt tông ở nhà rộng thùng thình, nhàu nhĩ bọc lấy cơ thể gày gò của cô. Cô cầm túi xách như vừa đi chợ về. Cô thực sự trở thành một xo so nam dinh người phụ nữ đã có gia đình, một bà nội trợ đúng nghĩa, chẳng để ý gì đến ăn mặc, trông thật lôi thôi và lếch thếch.

Không nên coi nhau như kẻ thù

Cô bước vào quán nhìn ngó lung tung, Mễ Ni giơ tay vẫy vẫy.
“Trên người chị toát ra ánh sáng của Phật”. Hiểu Nhiễm cột tóc ra đằng sau gáy.
“Này em bắt đầu sùng đạo Phật từ bao giờ thế?” Mễ Ni hào hứng nói chuyện với em.
“Em đi tu rồi”. Cô quay sang nhân viên phục vụ nói: “Cho chị một cốc nước lọc, chị khát quá”.
“Hả??? Đi bao giờ thế?” Mễ Ni giật mình kinh ngạc, cô không tin em họ vô thần vô thánh của mình bỗng quyết tâm đi tu. Cô trở thành tín đồ kqxs mien bac của đạo Phật, còn ly kỳ hơn cả chuyện của Tiểu Kim.
Hiểu Nhiễm liếm quanh đôi môi khô cong, rút từ trong túi ra một tờ tạp chí rồi chỉ vào tấm hình một cô gái trong trang tìm người nhà hỏi Mễ Ni: “Chuyện đi tu lát nữa em sẽ nói với chị. Có phải cô gái này bị lạc không ạ?”

Xem thêm bài viết trong mục TÀI CHÍNH tại website http://taichinhaz.com

About